Yêu cảm giác được yêu

1. Làm sao để biết bạn đang yêu một người, hay chỉ là yêu cảm giác mà họ mang lại? Rằng vì tớ rất thiếu thốn sự quan tâm, nên cậu là người khiến tớ cảm thấy được quan tâm nhiều nhất. Rằng bạn không nhầm giữa việc yêu người đó và yêu cuộc đời mới của mình mà họ mang lại.


Một cô gái cảm thấy bị "xúc phạm" khi chỉ sau vài tuần hẹn hò, chàng trai đã nói rằng "Anh yêu em". "Sao chưa hiểu rõ gì về nhau, lại có thể khẳng định điều đó nhanh thế được? Ảnh không thể kiềm chế sự sung sướng đó lại sao?". Khi yêu, chúng ta rất muốn nói lời yêu, để dập tắt sự thôi thúc bồn chồn trong mình, thay vì cố gắng nhịn nó lại và để cảm giác phấn khích, nôn nao đó sống lâu hơn chút.


Người cần phải thổ lộ tình cảm là người phải cho ra quá sớm, mà không thể chịu đựng được sự khoái lạc trong mình. Giống như trong Sex, ngoài năng lực chịu khổ, chúng ta cần rèn luyện kỹ năng chịu sướng: người mà "sướng quá không chịu được" là người phải kết thúc rất sớm "cuộc yêu".

2. Có 2 cách yêu mà người ta vẫn cho là sự khác biệt giữa cách người Việt và người Tây yêu nhau (dù có thể chỉ là trong truyền thuyết). Ở ta, thường bạn sẽ cần tuyên bố "mối quan hệ giữa chúng ta là gì" trước khi ta có thể làm gì cho nhau: Trả tiền rồi bóc bánh.


Sau khi tuyên bố tình cảm, bạn mới bắt đầu nắm tay, hôn, ôm, sex, đi chơi... Bạn cần một thân phận để biết mình có thể cư xử như thế nào là phù hợp. Vì thế, bạn có thể vội vàng nói yêu chỉ để có được "tấm giấy phép" để được cho phép: "yêu" trở thành 1 công cụ để có thể được sex, để bớt cô đơn, để được thương vô điều kiện... (Bạn tiếc cơ thể của mình hơn hay tiếc nuối những sai lầm về sau của mình hơn?)


Ở Tây, trong một số trường hợp, họ có thể cho phép làm mọi thứ với nhau, giữ lời tuyên bố trọng đại đó lại trong lòng, để xem "Chúng ta thực sự cần gì ở nhau?". "Bây giờ cậu đã có được sex, đã sở hữu được tớ rồi, đã chiến thắng rồi, đã bớt cô đơn rồi... liệu chúng ta có nên bắt đầu một mối quan hệ". Yêu trở thành một hệ quả, một tác dụng phụ trong quá trình tìm hiểu giữa người với người, thay vì trở thành một mục tiêu chúng ta cùng theo đuổi.


3. Vì chúng ta hiếm khi biết mình muốn gì, cho đến khi có được thứ mình muốn: lối tiếp cận sau hay ở chỗ, nó cho phép bạn có được trước những lợi ích của tình yêu mà chưa cần nói lời yêu, để ít nhất bạn sẽ không lầm về thứ mình hằng mong có được. Con người rất chắc chắc về ham muốn của mình, dù nó là thứ đầu tiên và quan trọng nhất mà họ cần hoài nghi.


Dĩ nhiên, giống như không có "tư thế" chuẩn, mà chỉ có tư thế phù hợp, không có cách nào đúng nhất, chỉ có cách nào đúng hơn với bạn (truyền thống hay mới lạ). Bạn có thể nói lời yêu, và sau đó mới cố hiểu mình nói nó để làm gì, hoặc ngược lại. Nhưng người không thể trì hoãn được sự sung sướng, họ chắc chắc sẽ mãi bị nó điều khiển.


Đôi khi, cách đơn giản nhất để giúp người kia biết được mình thực sự muốn gì là hãy cho họ thứ họ nghĩ mình đang muốn.

154 views0 comments

Recent Posts

See All