#3: Gửi Loằn Ngoằn – Làm sao để tìm thấy đam mê sống trở lại?

Updated: Aug 8, 2019



Xin chào! Tớ là Loằn Ngoằn. Vì cái tên khá dài dòng nhưng tớ lại rất thích nên xin phép được viết tắt chữ cái đầu để rút gọn cho tiện gõ chữ nhé.


Rất hứng thú với dự án của các bạn, tớ xin góp một chút suy tư trong bộ não nhiệm màu của loài homo sapien, mang trong mình hàng tỉ tỉ tế bào vi sinh vật cấu thành nên quần thể cấu trúc bao phủ cơ thể của Loằn Ngoằn ^_^


Tớ đang dần nhận thấy việc mình đang mất dần cảm xúc với sự việc xung quanh.Không biết đây có phải là một dấu hiệu cửa sự trầm cảm hay không! Tớ trở nên vô cảm và lạnh nhạt; đặt biệt với các người thân trong gia đình, không muốn nói chuyện, không muốn tiếp xúc với bất cứ ai, không buồn cười cũng chả khóc nỗi.


Mỗi ngày trôi qua, tớ chỉ làm công việc của mình với một bộ óc miên man về những điều tiêu cực, những suy nghĩ mơ hồ đại loại như: "Làm sao để trở thành Barry Allen để chạy nhanh như Flash?", "Làm sao thông minh hơn? Bla... bla... Tớ biết được những dòng suy nghĩ đó thật sự rất mơ hồ nhưng không thể kiểm soát được chúng, khiến mọi KPI của tớ đều bị trễ, dẫn đến sầu càng thêm bi. Từ những việc đó mà những vấn đề khác càng trở nên khó khăn hơn đối với tớ như việc bộc lộ cảm xúc với người thân hay người yêu, việc lúc nào cũng đơ như cột nhà và lạnh toác như băng khi ngồi với mọi người.


D