Tôi đã từng là một con người

Internet đã huỷ hoại tôi. Và nó cũng có thể làm điều tương tự với bạn.

Tôi đang ngồi trong một thiền đường lớn thuộc một viện sơ tu được cải tạo lại ở trung tâm Massachusetts thì đột nhiên thấy mình bất giác thò tay vào túi với lấy chiếc iPhone. Một phụ nữ đứng phía trước căn phòng vui vẻ chìa ra một chiếc giỏ trước mặt tôi, cười rạng rỡ, giống như một linh mục cầm chiếc đĩa vàng. Tôi ngoan ngoãn giao nộp chiếc điện thoại nhỏ, và mơ hồ cảm nhận được cơn hoảng loạn nhói lên bất chợt trên đường trở về chỗ ngồi. Nếu không vì mọi người đang nhìn chằm chằm vào mình, tôi có thể sẽ quay lại ngay lập tức và yêu cầu trả lại chiếc điện thoại. Nhưng tôi đã không làm thế. Tôi biết lý do tại sao mình đến đây.

Một năm trước, giống như những con nghiện khác, tôi cảm nhận được sự sụp đổ từ bên trong chính mình. Trong một thập kỷ rưỡi, tôi bị ám ảnh với các trang web, viết blog vài lần trong ngày, bảy ngày một tuần, và quản lý một đội chuyên chắt lọc các tin hay ở web mỗi 20 phút trong giờ cao điểm. Mỗi buổi sáng bắt đầu với việc ngâm mình trong dòng chảy của Internet và tin tức, nhảy từ trang này sang trang khác, tweet liên tục trên Twitter, và chạy theo những tin tức nóng hổi nhất, lướt qua vô số hình ảnh và video, bắt kịp với các trào lưu trên Internet.


Trong suốt cả ngày, tôi sẽ cho ra hàng loạt các góc nhìn sâu sắc hoặc các lập luận hay các câu nói đùa về những gì vừa mới hoặc đang xảy ra ngay bây giờ. Và đôi lúc, với các sự kiện nổi bật, tôi sẽ dành hàng tuần điên cuồng chọn từng mẩu tin nhỏ để ghép chúng thành một câu chuyện liền mạch trong thời gian thực. Tôi đang ở trong một cuộc đối thoại bất tận với các độc giả với những luồng ý kiến lúc thì muốn cãi vặt, lúc thì ca ngợi, lúc thì la ó hay muốn chữa lỗi. Bộ não của tôi chưa bao giờ bị chiếm đóng một cách triệt để và một cách công khai như thế trong một khoảng thời gian dài đến vậy


Tôi đã, nói cách khác, là một người chạy theo trào lưu sớm, cụm từ mà ngày nay chúng ta gọi là sống-trên-mạng. Năm tháng trôi qua, tôi nhận ra rằng tôi đã không còn đơn độc. Facebook đã sớm cho tất cả mọi người trải nghiệm tương đương với blog và khán giả của riêng họ. Ngày càng có nhiều người sở hữu một chiếc điện thoại thông minh - kết nối ngay tức thì đến các nội dung gây sốt, buộc họ phải tiêu hoá và hấp thụ đồng thời dòng lũ thông tin trực tiếp như tôi đã từng phải chịu đựng. Twitter nổi lên như một hình thức viết blog ngay lập tức để đăng những suy nghĩ thoáng qua.


Người dùng trở nên nghiện việc nhận được phản hồi như tôi đã trải nghiệm từ lâu - và thậm chí nhiều hơn thế. Sau đó, các ứng dụng tràn ra, giống như cơn mưa rào, nhấn chìm những gì còn sót lại của thời gian rảnh của chúng ta. Cuộc sống ảo này dần trở nên phổ biến, điều này không bao giờ dừng lại, điều này luôn được cập nhật.