Hãy cứ mong manh dễ vỡ: Sức cuốn hút của sự tổn thương

Tại sao càng cố che giấu những bất thường trong mình, xã hội loài người sẽ càng cô đơn?

Khao khát được hoà nhập đã ăn sâu vào bản chất của con người. Chúng ta là những sinh vật xã hội với một lịch sử dài tiến hoá đề cao tầm quan trọng của việc đừng đứng tách biệt khỏi nhóm. Những kẻ kì quặc sẽ là kẻ cuối cùng được chia miếng thịt voi ma mút. Chúng ta là con cháu của những vị tổ tiên biết chiều theo tập thế – vậy nên mới được cho phép tồn tại.


Nên, cũng dễ hiểu nếu chúng ta cảm thấy xấu hổ, và cô đơn quanh sự kì quặc của chính mình. Ta trở nên lưỡng lự khi thừa nhận bất kì điều gì quá bất thường ở bản thân. Ta ra sức kiểm soát những dị biệt của mình và cố gắng tỏ ra hoà hợp với đồng loại hơn là sống thực với bản thân.


Ta nói ta thích bóng đá, bởi cảm thấy thật khó khăn, khi là một người thằng con trai mà lại không ưa môn thể thao vua này. Ta cảm thấy bị ép buộc phải gọi một ly whisky ở quầy bar bởi sẽ thật sự bối rối để thú nhận mong muốn thực sự khi đó: cho tôi một cốc sữa. Có lẽ ta là một trong số ít những người trưởng thành vẫn còn đam mê đồ chơi xe lửa và đã tham gia một hội fan cuồng để thoả mãn sở thích. Có thể ta tìm ra rằng đeo một chiếc đồng hồ cổ lỗ sẽ giúp tăng độ cuồng nhiệt trong khi yêu. Có thể trong kỳ nghỉ ta lại bí mật ghé thăm nhà máy thuỷ điện địa phương...


Sự cá biệt của ta còn có thể trở nên kì quặc hơn khi các khía cạnh khác của cuộc sống bị để ý. Nếu ta là một chuyên gia về thuế của một hãng luật trong xã hội tư bản, thật sự sẽ rất ngượng ngùng nếu nói rằng ta thích chủ nghĩa xã hội. Nếu ta học kỹ thuật, sẽ thật rủi ro nếu tiết lộ cho các bạn bè mình rằng ta thích trở thành một nhà sản xuất rối. Nếu ta là một tiếp viên hàng không, các đồng nghiệp của ta sẽ thấy thật kinh khủng nếu ta cứ thao thao về sự ngưỡng mộ của mình với những tiểu thuyết của Benjamin Disraeli.


Chính đời sống nội