• Tiệm Tạp Hoá Namiya

#13': Gửi Củ Khoai Tây - thêm một lời hồi âm nữa.



Gần đây, cháu có mở lòng với mọi người xung quanh hơn. Cháu thu xếp để gặp những người cháu quen đã lâu nhưng bản thân cháu biết rất ít về họ. Cháu muốn hiểu hơn về mọi người, đồng thời muốn kiếm một người lắng nghe cháu.


Cháu cứ ngỡ là, khi mở lòng ra, cháu sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn. Đúng là sau những buổi hẹn ý nghĩa, cháu có thấy vui hơn, nhưng niềm vui đó không kéo dài Tiệm ạ. Cuối cùng, cháu vẫn cảm thấy tồi tệ và lạc lõng giữa những khuôn mặt những người thân quen. Cháu tự thấy mình đối xử không tệ với bạn bè, khi nào cần cháu cũng đều hết lòng giúp đỡ, cả về vật chất lẫn tinh thần. Nhưng có lẽ, mọi người chỉ coi cháu như một miếng band-aid thôi. Mỗi khi cần người, dù cháu có gào thét cỡ nào, mọi người chỉ dừng lại mở mức biết là cháu đang chới với. Cháu muốn được lắng nghe. Nhưng mà ai cũng bận rộn với cuộc sống của họ hết, không ai dừng lại để lôi cháu lên cả. Cả đời, cháu chỉ cần một người sẵn lòng lắng nghe cháu và không “đã xem” cảm xúc của cháu thôi.


Là do cháu cứ đòi hỏi nhiều quá hay là do mọi người vô cảm quá hả Tiệm?


Mong phản hồi từ Tiệm.

Thân,


--------------------------------

" Thêm một chiếc lá rụng

Thế là thành mùa thu

Thêm một tiếng chim gù

Thành ban mai tinh khiết.

Dĩ nhiên là tôi biết

Thêm một lắm điều hay."


(Trích bài thơ "Thêm một" - Trần Hòa Bình)


Xin chào Củ Khoai tây.

(Cậu có thêm một bức thư gửi cho cậu nữa nhé)


Mình là V.L- người sẽ trả lời thư của bạn.


Thật sự mình rất đồng cảm với cảm xúc của bạn trong bức thư. Cái cảm xúc mà nghĩ rằng thật sự mình chỉ giống như cái band-aid người ta cần tới khi bị thương rồi tới khi vết thương của họ liền miệng thì mình lập tức bị vứt bỏ là cảm xúc rất tệ. Mình rất rất hiểu cảm giác tủi thân của bạn. Thật đó.


Mình biết khi đọc thư này thì đã rất nhiều ngày trôi qua từ lúc bạn viết bức thư rồi. Dù xác suất giờ bạn đã ổn hơn là không quá cao nhưng mình vẫn mong mọi thứ đã tốt hơn. Nếu bây giờ mọi thứ đã tốt hơn và bạn đã có được cảm giác được yêu thương cũng như cảm thấy được người khác trân trọng thì không cần phải đọc thêm bức thư này nữa. Mình nghĩ những gì mình sắp hồi âm có phần hơi phũ phàng. Tuy nhiên, đây là những gì mình rút ra được thật sự từ trải nghiệm của bản thân nên tính chân thực rất cao. Điều mình mong đợi là có thể góp phần giúp cậu thấy tốt hơn và trở nên tốt hơn sau khi đọc bức thư này. Mong rằng cậu có thể bình thản đón nhận bức thư.


Trong thư này mình sẽ xưng hô là mình và cậu nhé, do mình không nghĩ là mình đủ tuổi để làm chú của ai từ tầm tuổi teen trở lên cả, nên không phải xưng cháu như trong thư đâu.


Okay, để bắt đầu trả lời thư, mình sẽ kể câu chuyện nhỏ này.


“ Có 1 vị luật sư da trắng, người Mỹ đã dành trọn vẹn sự nghiệp hàng chục năm của mình để bào chữa free cho những người da đen bị kết án tử hình một cách vội vàng, vô căn cứ vì sự phân biệt chủng tộc. Trong suốt sự nghiệp của mình, ông đã cứu được tổng cộng 78 người da đen thoát khỏi chiếc ghế điện tử hình.


Sự nghiệp cứu vớt những người đàn ông vô tội đó diễn ra vào đầu thế kỉ XX là khi mà nạn phân biệt chủng tộc phổ biến khắp mọi nơi ở Mỹ cũng như Châu Âu nên ông phải vượt muôn vàn khổ cực để mang lại công bằng cho các thân của mình.


Nổi tiếng nhất trong số các vụ thắng kiện của ông đó là vụ án “Chuyến tàu Alabama’’ năm 1931. Trong vụ kiện này các công tố viên buộc tội 9 người đàn ông da đen hiếp dâm 2 phụ nữ da trắng. Thay vì đi sâu vào điều tra, các công tố viên đã buộc tội 9 người này một cách vội vã vì định kiến sắc tộc. Chính nhờ tinh thần công lý vượt qua cả những ham muốn vật chất tiền bạc của ngài luật sư mà 9 người đàn ông đó mới thoát tội tử hình một cách oan uổng.”


Với những nỗ lực kiên trì không chịu khuất phục cường quyền bảo vệ kẻ yếu thế hẳn bạn nghĩ những người được ông giải thoát đã vô cùng biết ơn đúng không?


Đắng lòng là không!


Không một ai, mình nhấn mạnh là không có bất kì một ai trong số 78 người kia quay lại sau khi trắng án để cảm ơn ông cả. Bởi lẽ, rất nhiều người trong số chúng ta là những KẺ VÔ ƠN.


Nhiều người sống một cách rất bản năng, họ coi tất cả những điều tốt đẹp mà họ nhận lại từ ta như điều hiển nhiên và tất yếu như một nghĩa vụ mà ta phải làm cho họ. Bất kể cậu đã nỗ lực tới bao nhiêu, cố gắng vì họ thế nào, hy sinh ra sao thì trong mắt những kẻ đó cậu cũng không có vai trò gì cả. Dù buồn biết bao nhưng mình cũng phải nói rằng số người này trên thế giới là rất đông, còn những người hiểu lí lẽ và tình nghĩa thì lại không nhiều bằng.


Giải pháp đơn giản nhất để không bị lợi dụng hay phung phí lòng tốt của mình, đó là: Bạn không cần phải làm người tốt với những người đó nữa.


Bạn chỉ cần học cách nói không với tất cả mà thôi!