#13': Gửi Củ Khoai Tây - thêm một lời hồi âm nữa.



Gần đây, cháu có mở lòng với mọi người xung quanh hơn. Cháu thu xếp để gặp những người cháu quen đã lâu nhưng bản thân cháu biết rất ít về họ. Cháu muốn hiểu hơn về mọi người, đồng thời muốn kiếm một người lắng nghe cháu.


Cháu cứ ngỡ là, khi mở lòng ra, cháu sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn. Đúng là sau những buổi hẹn ý nghĩa, cháu có thấy vui hơn, nhưng niềm vui đó không kéo dài Tiệm ạ. Cuối cùng, cháu vẫn cảm thấy tồi tệ và lạc lõng giữa những khuôn mặt những người thân quen. Cháu tự thấy mình đối xử không tệ với bạn bè, khi nào cần cháu cũng đều hết lòng giúp đỡ, cả về vật chất lẫn tinh thần. Nhưng có lẽ, mọi người chỉ coi cháu như một miếng band-aid thôi. Mỗi khi cần người, dù cháu có gào thét cỡ nào, mọi người chỉ dừng lại mở mức biết là cháu đang chới với. Cháu muốn được lắng nghe. Nhưng mà ai cũng bận rộn với cuộc sống của họ hết, không ai dừng lại để lôi cháu lên cả. Cả đời, cháu chỉ cần một người sẵn lòng lắng nghe cháu và không “đã xem” cảm xúc của cháu thôi.


Là do cháu cứ đòi hỏi nhiều quá hay là do mọi người vô cảm quá hả Tiệm?


Mong phản hồi từ Tiệm.

Thân,


--------------------------------

<